Anh Gấu về Đà Nẵng - Never forget

Anh Gấu về Đà Nẵng - Never forget
Hình ảnh khác

Ngày 31/1/2010: 1 ngày sẽ ko bao giờ có thể quên được với con bé ấy ^^!
Anh xuất hiện, vẫn là cái ánh sáng ấy, chói và rực rỡ lắm, xuyên thẳng vào tim làm tim nó cứ nhói nhói, lạ lạ…cũng gần giống với cảm giác lần đầu tiên được gặp anh hôm 8/1/2010…nhưng lần này nó ngồi gần anh lắm, cái khoảng cách đủ để nó có thể nhìn anh rõ và kĩ hơn ! Anh mĩm cười chào FC, vẫn nụ cười ấy anh ạh, làm cho nó như lạc vào 1 nơi huyền bí , đúng là như “ mơ một giấc mơ”, nhưng mà giờ đang là hiện thực với nó đó, là anh đang đứng đấy, cách nó chưa đầy 50m ! Anh thật đẹp, đẹp lung linh, gần gủi và thân thiện hơn cả trong giấc mơ và tưởng tượng của nó ! Thật tuyệt !!!
Đến phần hay nhất, đặt câu hỏi cho anh. Thực ra nó chẳng có câu hỏi nào thắc mắc với anh cả, nhưng nó vẫn giơ tay lên, nó ko muốn bỏ mất đi cơ hội quý giá này, nó lại được con bạn là trưởng FC cổ vũ tinh thần nên lần này nó quyết tâm mạnh dạn lên. Rồi, nó được gọi rồi, nói gì bây giờ? Tay chân run lật bật, tưởng tượng chắc ko giữ vững chân thì ngã xuống đất mất thôi, nó ko giữ được thăng bằng…
- Em chào anh…giờ em đang run quá, không biết nói gì bây giờ cả, run lắm ạh !
Anh mĩm cười, vẫn nụ cười ấy, vẫn ánh mắt dịu hiền hàng ngày:
- Trời , làm gì mà em run quá vậy, bình tĩnh đi nào- anh an ủi
Nó đang cố giữ bình tĩnh đấy chứ anh, nhưng khó quá chừng..
- Cuối cùng thì giấc mơ sau 8 năm của em cũng đã trở thành hiện thực, hôm nay em đã được gặp và nói chuyện với anh rồi
- Ủa, 8 năm?- anh ngạc nhiên- vậy trong 8 năm đó em mất tích ở đâu mà giờ mới xuất hiện?
- Không phải mất tích đâu anh, vì em ở Quảng trị nên không có cơ hội gặp anh, hôm nay mới có cơ hội gặp anh đấy ạh !
- Àh, ra thế ! Mọi người cũng vỗ tay về tinh thần của bạn gái đến từ Quảng trị nào !
Trong tiếng vỗ tay của mọi người, nó vẫn chưa hết run, thật lạ…bình thường nó mạnh dạn lắm mà, có biết ngại ngùng là gì đâu, sao giờ đứng mà cũng ko vững thế này? Nó tự hỏi và cố gắng giữ bình tĩnh hơn
- Thực ra em không có bất kì câu hỏi nào thắc mắc để hỏi anh cả, bởi có lẽ tất cả những gì liên quan đến anh, được anh tiết lộ em đều biết hết cả rồi
Mọi người và cả anh nữa, ồ lên thật lớn, cùng với những tiếng vỗ tay khích lệ tinh thần cho nó
- Ơ, nhưng mà anh vẫn còn nhiều bí mật lắm đó nha !- anh cười nhí nhảnh
- Chỉ cần lúc nào đó anh tiết lộ với báo chí về những điều đó, em sẽ biết thôi ạh! Chứ đã là bí mật rồi thì dù em có hỏi anh cũng đâu có trả lời phải không ạh !- Ko hiểu tại sao nó nói được câu ấy nhỉ? Có lẽ sự thân thiện và cách nói chuyện đáng yêu của anh đã làm nó bớt run hơn rùi !
- Sao vẫn run vậy hả em, bước lên đây với anh nào ! – ui, anh đang gọi nó lên phía trên kia với anh đấy, tin được ko? ^^!
Nó sực nhớ ra lẵng hoa nó đã chuẩn bị trước để tặng anh, nó xách lên đưa cho anh:
- Đây là hoa em tặng anh ạh !
Tay và môi nó run run lên, tưởng đã bớt run rùi chứ, nhưng cái giây phút này làm nó run lên bần bật..vẫn run…run và run
- Anh cảm ơn em ! Ơh, làm gì mà run quá trời vậy em?- cái lẵng hoa từ tay nó đưa qua tay anh cứ lắc lư..mọi người dưới kia cười nó đây, ui za, ngại thật, mặt nó đang đỏ lên kìa >.< ! – Em đưa tay anh nắm cho bớt run nào! – Lời đề nghị của anh làm nó càng ko giữ mình đứng vững được, cứ tự hỏi mãi “ thật hay mơ”???. Như có phép màu ý, bàn tay anh tuyệt thật, nó ấm lắm, dịu dàng lắm, mềm lắm, cái nắm tay lạ và tuyệt vời nhất mà nó từng có trong suốt 8 năm qua, có mơ nó cũng ko mơ được nhiều như vậy, nhưng hôm nay là thật đấy…anh đã giúp nó bình tĩnh lên lắm !
Lại là anh….lần này lại thật ko đây?
- Anh xuống chụp hình với em nhé ? Anh em mình phải chụp hình kĩ niệm với nhau chứ nhỉ? Máy chụp hình của em nằm ở hướng nào vậy?– Ko phải là nó mà là anh đấy nhé , cái cảm xúc ấy đến giờ nó vẫn chưa thể diễn tả được …chỉ có điều giờ nghĩ lại , nó vẫn cảm thấy lâng lâng, như đang bay trên mây ý ^^
Nó và anh đứng tạo dáng, nó tự hào và hạnh phúc lắm lắm vì người mà nó đang được đứng bên lúc này là anh- thần tượng mà nó chỉ dám mơ được 1 lần gặp mặt suốt 8 năm qua .
Nó tranh thủ chụp rất nhìu hình , rùi còn ôm anh 1 cái nữa chứ, cứ như trong mơ ý nhỉ ? Nhưng mà nó đã ôm anh thật đó !
- Em có tham gia dự thi bài viết “ Tôi viết về thần tượng”, em không biết anh đã đọc qua chưa- nhân tiện nó giới thiệu tên lun cho anh nhớ- mã số của em là QV4, anh nhớ đọc và ủng hộ em nhé !
Anh nhìn nó cười trìu mến, thử hỏi có hạnh phúc nào hơn đối với 1 Fan không chứ, chắc là không ! Với nó là thế!
Chương trình tổ chức trò chơi, hum nay nó lại mạnh dạn ghê, tham gia cùng cơ đấy, tuy ko được giải nhưng nó rất vui, nó chơi vì anh mà ! Nó còn được anh kí tên trên tấm poster, chụp những tấm hình lưu niệm cùng FC… Vì anh nó có thể làm những điều mà xưa nay nó không hề muốn, lần này nó tự nguyện, và hạnh phúc nữa…
Buổi giao lưu ngắn ngủi kết thúc trong nỗi tiếc nuối và bùi ngùi của nó, nó cứ mãi nhìn anh cho đến khi khuất hẳn bóng…
Chạy xe về nhà, nó vừa chạy vừa cười, chẳng chú ý nhìu đến xe cộ nữa( giờ nghĩ lại mới thấy ớn), nó cứ băng băng trên đường , không bít ai có để ý đến con bé như nó không, tếu quá, nhìn bộ dạng nó lúc đó ngố ko chịu nổi ^^! Nó muốn chạy thật nhanh về nhà, kể cho anh iu của nó nghe tỉ mỉ từng phút giây tuyệt vời ấy, rằng nó đã hạnh phúc biết bao…Nó cũng rất tự hào về anh iu của nó kia mà, anh luôn ủng hộ nó và ko hề ganh tị chuyện nó dành quá nhìu tình cảm cho anh Gấu, anh iu hiểu nó mà, nó không lẫn tình yêu với lòng hâm mộ được ^^!
Tối 31/1/2010: anh diễn trong chương trình Yamaha
Nó đến rất sớm, 8h diễn mà 6h nó đã có mặt đợi cùng FC rùi, hồi hộp thật ! Lần này nó lại may mắn được cùng chị Hương đặc cách vào trong khu vực sân khấu< người xem ko được vào đó đâu>. Lần đâu tiên nó may mắn đến thế, ngồi xung quanh toàn các sao như Ưng Hoàng Phúc, Đăng Khôi, Quỳnh Nga, Thanh Bạch, Phương Thanh…mỗi người mỗi vẻ nhưng nhìn anh vẫn lung linh nhất ý ! Nó không ngơi mắt nhìn về phía anh…anh mặc bộ đồ đẹp quá ! Đợi hoài mới đến lượt anh diễn, nó nhìn anh , đưa tay nói lớn “ hát hay anh nhé”, anh mỉm cười ! Anh bước ra, sân khấu nóng lên quá trời ^^! Nó với chị Hương chạy vội ra phía trước, hòa cùng FC cỗ vũ và hét to tên anh ^^! Anh hát 3 bài: Mơ một giấc mơ, Trong mong chi người đã ra đi và Bánh kem ngọt . Đến bài Bánh kem ngọt, anh bước xuống dưới sân khấu, chị Hương cứ đẩy nó lên chụp hình cùng anh, nó thì ngại, cứ đẩy qua đẩy lại, bất ngờ từ trên sân khấu, cánh tay anh đưa ra, vẫy nó lên cùng anh, mừng quá trời, nó chạy vội lên, 2 anh em chụp hình, nó đứng ngẫn tò te trên sân khấu, cứ đứng vậy mà nhìn anh đó…1 lúc sau sực nhớ ra đang đứng trước rất nhìu người, nó lại chạy vội xuống, vui vui ghê ! Chưa lúc nào nó thấy mình như vậy cả ^^! Hạnh phúc ko thể diễn tả bằng lời !!!
Diễn xong, gặp anh sau sân khấu, anh em lại chụp hình< chụp nhìu lém ý , thỏa nỗi mong mỏi > . Nó với chị Hương xách hoa tới tặng< lẽ ra phải tặng lúc hát ý, mà quên mất >, anh cười “ Còn hoa nữa hả em?” . Một lúc sau , anh trở về khách sạn, FC chạy theo tiễn anh ra taxi luôn ! Tối đó, nó lại thao thức không ngủ được !
Sáng 1/2/2010: Tiễn anh ra sân bay
Nó nhận được điện thoại của chị Hương 8h10 anh bay vào trong kia, nói nó ra sân bay gấp. Nó vội vàng chuẩn bị, gọi cho anh iu chở ra sân bay,vừa đi vừa lo trể, lở anh đi mất thì sao? thì ra thông tin nhầm, anh bay chuyến 9h15 kia. Nó cùng mấy người đứng đợi anh, lúc sau thấy anh đến, anh nói đợi anh xí để anh vào làm thủ tục đã ( hôm nay nhìn anh thật hiền với kiểu tóc đơn giản ấy) . Anh trở ra trò chuyện với mọi người, chụp hình lưu niệm , rồi trở vào trong phòng đợi. Lâu lâu, anh lại ngoái nhìn lại, và hẹn sau tết sẽ lại về ĐN( mong thế quá anh ạh) …tiễn anh, nó buồn lắm, nó muốn anh ở lại đây luôn kìa…cái cảm giác rất giống với khi tiễn người thân vậy…anh đi bình an nhé, nhớ về ĐN, ở đó có em nữa nghe anh- nó nhắn thầm với anh vậy….
Vậy là anh lại đi rồi, đi thật rồi đó, anh lại đến những nơi khác đem tiếng hát của mình đến sưởi ấm trái tim cho mọi người ! Nó thật ích kĩ khi cứ muốn giữ anh cho riêng mình…và nó đã gắng mỉm cười để anh yên lòng…mãi bay cao nữa anh nhé !
Trở lại với cuộc sống mà nó đang có, nó thấy mình vui và sống có ý nghĩa hơn hắn ! Chỉ cần nghĩ đến rằng anh đã biết đến sự có mặt của nó là nó đã hạnh phúc lắm rồi ! Nó sẽ gặp anh nữa mà, phải ko anh? ĐN nhớ và thương anh lắm đó ! Và 2/2/2010, nó đã có mặt trên 1 tờ báo điện tử, xuất hiện cùng anh…từng giây phút của ngày hôm ấy, nó chắc rằng sẽ ko bao giờ quên ! Vẹt iu Gấu- anh nhớ nhé ! Với Vẹt, anh luôn tuyệt vời như thế ! Mãi yêu anh và bên anh !!!

Để tham gia bình luận, bạn vui lòng Đăng nhập | Quên mật khẩu? | Ðăng ký


» đầu trang
Lịch diễn trong tháng